CON XIN LỖI ,THẦY ƠI!

Tháng Mười Một 1, 2019 9:55 sáng

 

        Người ta nói mùa thu là mùa của tình yêu, là mùa tựu trường, là mùa mà các bạn trẻ bắt đầu viết tiếp nên những ước mơ trên con đường với những hành trang bước vào đời. Quả thực, có quá nhiều lý do để mỗi chúng ta đón chờ thu về. Đó là niềm vui khi đón cái se lạnh của đất trời, ngửi thấy mùi hương hoa sữa thoang thoảng phả vào trong gió. Ấy vậy mà tôi lại thích mùa hè hơn mùa thu. Tôi yêu cái nóng hè với những tiếng ve kêu râm ran, rồi yêu mùa hè khi nhìn những cánh hoa phượng nở đỏ tươi cả một góc sân trường, yêu mùa hè vì nó là quãng thời gian tươi đẹp cùng chúng bạn. Bao kỉ niệm về trường, về lớp gắn với cơn mưa chiều mùa hạ chia tay bất chợt ùa về như một thước phim quay chậm, một thước phim không màu có lẽ đã cũ lắm nhưng cũng chẳng kém phần sống động, rõ đến từng chi tiết…Và hơn tất cả… mùa hè làm tôi nhớ đến thầy!

Năm đó, tôi mới lớp sáu, bước chân vào trường không khỏi xa lạ và bỡ ngỡ. Thầy giáo dạy Văn của tôi khi ấy tên là Minh. Thầy giáo có vóc dáng cao lớn, đôi mắt sáng với cái nhìn uy nghiêm, đầu hơi hói, vầng trán cao và đặc biệt là đôi mắt sáng tỏa cái nhìn trìu mến, ấm áp. Và có khi, tôi còn nhìn thấy trong đôi mắt ấy ẩn chứa một nỗi buồn thầm kín, sâu thẳm chỉ thoáng qua trong mơ hồ khi thầy đưa mắt nhìn xa xăm đâu đó vào khoảng không vô định. Giọng nói của thầy trầm, rất trầm, ấm và mang sức truyền cảm. Đặc biệt thầy còn vẽ rất đẹp và hát rất hay. Thầy hiền lành và giản dị, đi dạy thầy chỉ mặc chiếc quần đen với cái áo sơ mi trắng, trông thầy lúc nào cũng gọn gàng, sạch sẽ. Học trò kính nể cũng một phần bởi sự giản dị đến mộc mạc, chân chất của thầy.

Thầy hay đi dạy trên chiếc xe máy dream cũ. Nhiều khi tôi thấy thầy vừa vất vả đạp xe chạy ra đến cổng nó bỗng dưng chết máy, thế là lũ học trò chúng tôi có dịp chạy tới hè nhau, tíu tít đẩy xe cho thầy một quãng đến nơi có tiệm sửa. Mỗi lần như thế, lũ trẻ chúng tôi rất thích thú. Cái Hoài vốn là đứa lém lỉnh nhất:

“- Giá mà con ngựa sắt của thầy ngày nào cũng hư, để tụi em ngày nào cũng được đẩy xe cho thầy, thầy nhỉ!”

Gương mặt lấm tấm mồ hôi, thầy cười hiền hậu nhìn chúng tôi, nháy mắt tinh nghịch:  “- Ấy chết, vậy thì ngày nào thầy cũng được về muộn ấy nhỉ! Cái xe của thầy nó cũ rồi, nên nó hay làm nũng ấy mà !”. Chúng tôi khoái chí cười vang.

Nghe nói nhà thầy xa lắm, ở tận trên thị trấn, vợ thầy chuyên làm bánh cu đơ. Chính vì vậy mà lũ chúng tôi thỉnh thoảng vẫn thấy thầy trên chiếc xe máy cà tàng ấy, chở từng thùng bánh đi giao hàng phụ vợ.  Và cũng từ đó, thầy có biệt danh là “thầy Minh cu đơ”- cái biệt danh mà do lũ đứng thứ ba, sau quỷ và ma đặt, cái biệt danh mà mãi về sau này chúng tôi những cô cậu học trò nghịch ngợm năm ấy phải nghèn nghẹn, cay cay sống mũi khi ai vô tình nhắc tới.

Năm đó, những ngày gần thi học kì Một, trời mưa lớn. Ba mẹ bảo tôi nghỉ nhưng rồi tôi vẫn nhất quyết đòi lên lớp. Cả lớp nghỉ hơn phân nửa, trường chỉ có mấy giáo viên là đến lớp được, hôm đó lại có tiết Văn, chúng tôi đinh ninh nhà thầy ở xa không đến được nên chuẩn bị kéo nhau về. Từ đằng xa, thầy xuất hiện trong bộ áo mưa rách tươm vì gió giật mạnh, trên chiếc xe cà tàng nổ tạch tạch vì bị vô nước, thầy vẫn luôn đúng giờ. Chúng tôi lúc đó ai cũng thương thầy, thầy không quản nắng mưa gió bão lên lớp vì sợ chúng tôi đến chờ mà không thấy thầy đâu. Hôm ấy, mặc cho mưa gió ầm ĩ ngoài trời, trong lớp học chúng tôi vẫn ấm áp hơn bao giờ hết vì có tình thương vô bờ bến của thầy.

Còn nhớ ngày đó, tôi là một đứa học sinh giỏi trong lớp nhưng rất bướng bỉnh và nghịch ngợm hệt như con trai. Thầy cũng rất quý tôi vì tôi học khá tốt, những ngày đầu năm tôi vô cùng kính trọng thầy, nhưng càng về sau thấy thầy hiền, tôi càng tỏ ra không nghe lời, thỉnh thoảng còn hùa với đám bạn nói những câu trêu thầy, nhất là khi thấy thầy đang giao những thùng bánh cu đơ ngoài chợ. Thầy luôn hiền và dễ tính với chúng tôi nên có đôi đứa rủ nhau bày trò chọc phá thầy, hay dám cãi lại lời thầy. Tôi thấy chúng nó đối với thầy như thế là quá đáng, nhưng không phủ nhận chính mình cũng có tham gia vào những trò quậy của bọn con trai trong lớp chọc tức thầy, để làm trò cười. Dù sau mỗi lần như vậy thầy không tỏ thái độ hay giận dữ, lòng tôi có đôi chút ăn năn.

Bước sang học kỳ Hai, cả lớp chúng tôi đều nhận thấy thầy trở nên khó tính và thi thoảng nhăn nhó hơn. Thầy cũng không la rầy gì đến những trò nghịch ngợm của bọn tôi, thầy vẫn chỉ nhắc nhở và nhìn chúng tôi bằng ánh mắt nghiêm nghị. Thầy dạy rất nhiệt tình, nhưng thầy cũng không còn cười nhiều như trước. Mấy đứa còn thêu dệt lên rằng thầy không ưa lớp tôi nữa, thầy ghét chúng tôi rồi nên mới thế, làm tôi cũng cảm thấy có chút khó chịu mỗi khi học tiết thầy. Cho đến một ngày gần đến đợt thi cuối kỳ Hai, thầy cho chúng tôi đề cương ôn tập và hẹn tuần sau sẽ giải. Thầy còn lên lịch ôn cho chúng tôi hai buổi khi thầy có thời gian, tất nhiên, chúng tôi chỉ cần đi học cho đầy đủ mà không phải nộp tiền gì cả. Rồi đột nhiên, sau ngày hôm ấy, nghe mấy đứa lớp khác nói thầy bị ốm nên không thấy đi dạy nữa. Đến hôm chúng tôi có tiết Văn, vẫn không thấy thầy lên lớp. Bạn lớp phó hớt hải chạy vào “Tụi bây, tụi bây, ông thầy mình vào viện rồi, bữa nay lớp mình trống tiết Văn!”

Chẳng biết tâm hồn thơ trẻ lúc ấy nghĩ thế nào, chúng tôi nhảy cẫng lên hò reo sung sướng vì được nghỉ hai tiết Văn, đứa nào đứa nấy chạy ào ra sân trường tiếp tục mấy trò chơi nhảy dây, đá cầu quen thuộc. Đến tiết tiếp theo, dù gần đến ngày thi, chúng tôi vẫn vui mừng vì lại được nghỉ tiết. Thật ra, tôi cũng có nghe lớp trưởng nói loáng thoáng qua về việc sẽ vào viện thăm thầy, nhưng ngặt nỗi nhà thầy ở xa quá, nếu đạp xe lên tận thị trấn những mười mấy cây số sợ xe cộ nguy hiểm, ba mẹ chúng tôi thì đều bận công việc đồng áng không thể đưa đi được. Mà có muốn đi cũng đâu có thời gian, gần thi học kì rồi còn bao nhiêu môn chưa học. Mấy cái đầu óc non nớt lúc đó chỉ nghĩ thầy bị bệnh rồi sẽ khỏe lại, sẽ đi dạy và ôn tập cho chúng tôi nên chẳng có gì phải lo lắng.

Một ngày cuối tháng 5, vẳng tiếng ve sầu kêu ran trên những chùm hoa phượng vĩ đỏ thẫm, lớp tôi vừa học thể dục xong chuẩn bị vào lớp thì thấy có mấy đứa đứng túm tụm trước văn phòng. Bản tính tò mò tôi cũng chạy lại xem, bỗng nghe tin sét đánh “Thầy mất rồi! Mới mất hôm qua, do bị tai biến.” Tai tôi ù đi, mắt nhòe dần, mọi thứ xung quanh mờ nhạt, những giọt nước mắt thi nhau lăn dài. tôi hét thật lớn bảo không tin, tôi không tin thầy đã mất, không tin là mình không bao giờ còn được gặp lại thầy! Một cảm giác mất mát len lỏi trong tôi, nó như tóm gọn trái tim nhỏ bé của tôi xiết chặt, tôi vùng chạy nhưng sao chân tôi như muốn khụy xuống. Xung quanh, tiếng khóc lóc thảm thiết của đám bạn cùng lớp có, khác lớp có cứ ù ù đi như có hàng ngàn con ong bay vo ve. Rồi mưa ập đến, lũ học trò chúng tôi chỉ biết đứng trong mưa, ôm nhau khóc òa.

Khi ấy, chúng tôi đều hiểu rằng bình thường thầy hiền lành là vậy, thầy ít nói là vậy, tuy lũ học trò nghịch ngợm vẫn hay trêu chọc thầy là vậy, nhưng tận sâu đáy lòng đứa nào cũng kính trọng thầy vô cùng. Chúng tôi, tất thảy đều đã xem thầy như cha ruột của mình, dù không nói ra, chúng tôi biết rằng thầy cũng xem đám học trò của mình như con đẻ. Thầy biết chúng tôi còn con nít lắm nên mới thích quậy phá thế thôi, thầy không rầy la chúng tôi bao giờ. Nhưng, giá mà thầy từng một lần la mắng, một lần than phiền về chúng tôi, để giờ đây gương mặt hiền từ và nụ cười ấm áp của thầy đã không ám ảnh trong đầu tôi mãi về sau! Sao thầy hiền quá, thật thà quá, mà lại ra đi sớm quá vậy.

Tôi nhớ về thầy, về những kỉ niệm đã nhạt nhoà đi trong một cơn mưa rào đầu hạ. Còn một điều nữa, mà đến giờ tôi mới hiểu. Chẳng phải thầy ra đi vì lâm bệnh đột ngột đâu, thực ra thầy đã phát bệnh từ hồi giữa học kì Hai năm đó cộng với lao lực cực nhọc trong việc dạy học mới khiến thầy ra đi sớm như thế. Thảo nào thầy hay lên lớp với gương mặt mệt mỏi, thi thoảng hơi nhăn nhó và ít cười hơn hẳn, ai biết đâu khi ấy cơn đau đang hành hạ mà thầy vẫn cố gượng bước trên bục giảng để mang đến kiến thức cho chúng tôi. Con chỉ ước thầy hãy sống lại dù chỉ một phút giây mà nghe lời cảm ơn về tất cả những gì thầy đã làm cho con, và cũng cầu mong thầy tha thứ cho đứa học trò dại dột bé bỏng này về những phút bất kính với thầy mà con vô tình phạm phải, nào biết đâu có thể khiến cho thầy buồn…Tự trong sâu thẳm tâm hồn vẫn luôn muốn nói với thầy : Con xin lỗi, thầy ơi!

                                         Giáo viên: Hoàng Thị Phượng