Những bài viết Chào mừng kỷ niệm 73 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22/12/1944 – 22/12/2017) và 28 năm “Ngày hội quốc phòng toàn dân” (22/12/1989 – 22/12/2017)

Tháng Mười Hai 11, 2017 9:40 sáng

 

CẢM NGHĨ VỀ NGÀY THÀNH LẬP QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM

(22/12/1944 – 22/12/2017)

Hơn bốn nghìn năm dựng nước và giữ nước, ông cha ta đã lập được nhiều kì tích trong cuộc kháng chiến chống quân xâm lược, ghi vào pho sử vàng dân tộc nhiều chiến công hiển hách. Những chiến công đó mãi là niềm tự hào của con dân đất Việt. “Hòa bình, độc lập, tự do”  là ba từ thiêng liêng mà dân tộc ta đã phải đánh đổi bằng mấy ngàn năm lịch sử gian khổ và hào hùng.

Chúng tôi- những thế hệ trẻ, sinh ra và lớn lên trong thời bình, chưa thực sự hiểu hết những gian khổ, hi sinh của các thế hệ đi trước. Nhưng ngày hôm nay, trong giờ phút trang nghiêm, với lòng kính yêu và biết ơn vô hạn, tất cả mọi người thành kính tưởng nhớ Chủ Tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, lãnh tụ thiên tài của Đảng, của nhân dân ta, các anh hùng liệt sĩ, thương binh, bệnh binh, cựu chiến binh, thanh niên xung phong, những người lính cụ Hồ đã anh dũng chiến đấu, hy sinh, hiến trọn đời mình cho lý tưởng cách mạng của Đảng và dân tộc, cho sự nghiệp xây dựng, chiến đấu và chiến thắng của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Đất nước đang trên đường đổi mới, thế hệ đoàn viên, thanh niên chúng ta hôm nay thật vinh dự là lớp người tiên phong tiếp tục trên mặt trận xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Chúng ta phát huy tinh thần đoàn kết, sáng tạo, tình nguyện vì cộng đồng, xây dựng lối sống văn hóa, không ngừng học tập, rèn luyện để kế thừa con đường xây dựng quê hương đất nước ngày càng giàu mạnh, sẽ giữ vững nền độc lập, hòa bình mà thế hệ cha anh đã mạng lại. Đó là cách để hướng đến lý tưởng cao đẹp, hành động chân chính góp phần đổi mới đất nước dưới sự lãnh đạo của Đảng, xứng đáng với sự hy sinh của các Anh hùng liệt sỹ và vì hạnh phúc trường tồn của dân tộc.

                                                                                                                 Người viết: Lê Thị Nhàn

EM CHỈ LẤY CHỒNG BỘ ĐỘI THÔI 

Em chỉ lấy chồng bộ đội thôi 
Thật tuyệt làm sao lúc đợi chờ
Em gửi tình yêu vào nỗi nhớ
Vui lắm khi nhận những vần thơ.
Nhiều người hỏi em sao không sợ?
Đời lính phiêu du chẳng bến bờ
Đâu phải chỉ yêu bằng nỗi nhớ
Chỉ bằng cảm xúc tuổi mộng mơ.
Em kệ người ta, em ngó lơ
Mặc người ta nói em dại khờ
Em đã yêu anh em không sợ
Dù anh xa cách em vẫn chờ !

                                          Cao Thị Hợi

 

ANH CÓ BIẾT

VV

Em đã yêu một màu xanh áo lính
Từ khi còn trong bụng mẹ chưa sinh
Bởi cha em cũng theo nghiệp chiến binh
Đã giành lại hòa bình cho đất nước

Hình ảnh cha cho em niềm mơ ước
Mong một ngày sẽ tiếp bước quân hành
Mang trên mình bộ trang phục màu xanh
Như cha đã từng mang thời trai trẻ….

Em lớn lên bên dòng sông lặng lẽ
Nơi quê nhà vắng vẻ tiếng bi bô
Bầy trẻ thơ luôn khao khát mong chờ
Được đến trường đùa nô bên chúng bạn…

Bỗng trong lòng dâng nỗi buồn vô hạn
Em thấy thương các em nhỏ quê mình
Nên đành lòng lỡ hẹn ước mơ xinh
Em quyết chọn cho mình nghề dạy học

Nghề em chọn biết bao điều khó nhọc
Ươm mầm xanh tạo vóc dáng tương lai
Những khó khăn vất vả tháng năm dài
Bao thế hệ ngày mai luôn vững bước

Dù thế nào không quên niềm mơ ước
Em chọn rồi – một điều ước đó thôi
Nghề của em cao đẹp ở trên đời
Cũng như nghề bộ đội anh đã chọn

                                                              Vân Anh

CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ ĐỒNG CHÍ

Bài thơ Đồng chí với ngôn ngữ chân thực, hình ảnh lãng mạn, nụ cười ngạo nghễ của các chiến sĩ đã lay động biết bao trái tim con người. Tình đồng chí ấy có lẽ sẽ sống mãi với quê hương, với Tổ quốc, với thế hệ hôm nay, ngày mai hay mãi mãi về sau. 
Đồng chí là bài thơ tiêu biểu viết về người lính trong thời kì đầu của kháng chiến chống Pháp. Tình đồng chí trong bài thơ là tình cảm rất chân thật, giản dị. Bài thơ không chỉ thể hiện cơ sở xuất phát của tình đồng chí mà còn thể hiện tình đồng chí đó trong những gian khổ, thiếu thốn nơi chiến trường, trong chiến đấu khó khăn.

Phải chăng, chất lính đã thấm dần vào chất thơ, sự mộc mạc đã hoà dần vào cái thi vị của thơ ca tạo nên những vần thơ nhẹ nhàng và đầy cám xúc? 

Cơ sở của tình đổng chí xuất phát từ những con người cùng chí hướng, cùng đích là cầm súng đứng lên bảo vệ độc lập của đất nước. Không chỉ có vậy, tình đồng chí của những người lính còn xuất phát từ những người cùng cảnh ngộ, những người cùng tầng lớp nhân dân:   

Quê hương anh nước mặn đồng chua

Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá.

Tuy mỗi người ở một nơi khác nhau, người đến từ miền ven biển, đất chiêm trũng, người lại đến từ vùng trung du đất cằn nhưng họ đều sát cánh bên nhau, cùng đứng trong hàng ngũ chiến sĩ cách mạng. Tình đồng chí của họ còn có cơ sở từ tình bạn gắn bó, cùng nhau chia sẻ. Chỉ đơn giản là đêm rét chung chăn thôi nhưng cũng đủ để trở thành tri kỉ. Tình đồng chí của những chiến sĩ cách mạng là tình cảm gắn bó bền chặt bởi cơ sở của nó là tình bạn của những người cùng chí hướng, cùng hoàn cảnh xuất thân, cùng giai cấp, cùng hàng ngũ.

Tình đồng chí của những người chiến sĩ cách mạng được thể hiện trong những gian khổ, thiếu thốn nơi chiến trường. Họ phải trải qua những cơn sốt rét rừng rất khắc nghiệt, rét đến run người nhưng trán vẫn đổ mồ hôi. Họ phải chia sẻ nỗi nhớ nhà, nỗi nhớ quê hương. Mỗi người lính khi ra trận đều có một điểm tựa, một nơi để hướng về, đó là nỗi nhớ nhà, nhớ người mẹ, người vợ nơi quê nhà. Hình ảnh giếng nước gốc đa là hình ảnh gần gũi, quen thuộc của quê hương, của những người thân nơi quê nhà. Những người lính thấu hiểụ hoàn cảnh của nhau và chia sẻ với nhau nỗi nhớ nhà. Những người lính còn chia sẻ với nhau cả những chiếc áo vá, chiếc quần rách. Những thiếu thốn nơi chiến trường gian khố như cái áo, cái quần, đôi giày không làm vơi đi ý chí chiến đấu của người lính. Họ chấp nhận gian khổ một các vui vẻ và dường như, hình ảnh chân không giày chỉ gợi lên cho chúng ta hình ảnh của những người nông dân chân chất chứ không nhấn mạnh lắm sự thiếu thốn nơi chiến trường. Tình đồng chí của những người lính chỉ đơn giản là cử chỉ tay nắm lấy bàn tay, nhưng chỉ hành động nhỏ bé ấy thôi cũng đủ quí giá hơn mọi lời nói. Cái siết chặt tay ấy là sự chia sẻ, xoá đi mọi gian khổ vất vả và mang bao ý nghĩa. Cái siết tay ấy cũng có thể so sánh với cái bắt tay qua ô cửa kính đã vỡ của những người chiến sĩ lái xe trong thơ Phạm Tiến Duật, cái siết tay truyền thêm, tiếp thêm nghị lực.

Tình đồng chí, đồng đội của những người lính không chỉ thế hiện trong những khó khăn, thiếu thốn nơi chiến trường mà còn thể hiện trong cuộc sống chiến đấu gian khổ:

Đêm nay rừng hoang sương muối

Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới

Đầu súng trăng treo.

Ba câu thơ cuối của bài thơ vừa thế hiện tình đồng chí của người lính trong chiến đấu vừa gợi lên hình ảnh người lính rất đẹp, rất lãng mạn. Trong đêm sương muối rét buốt, những người lính phải đứng gác nơi rừng hoang. Trong thời tiết, hoàn cảnh khắc nghiệt, khó khăn như vậy, những người lính vẫn luôn sẵn sàng chiến đấu, sẵn sàng chờ giặc tới, Trong cuộc kháng chiến gian khổ ấy, những người lính lại sát cánh bên nhau, đứng cạnh bên nhau sẵn sàng chiến đấu, không quản ngại khó khăn gian khổ. Hình ảnh những người lính hiện lên rất chân thực, rất đẹp. Hình ảnh đầu súng trăng treo vừa là hình ảnh tả thực lại vừa mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Đêm đứng gác về khuya, trăng xuống thấp, những người lính lại đeo súng trên vai nên ta có cảm giác như trăng treo nơi đầu súng. Nhưng cầy súng cũng là biểu tượng cho lực lượng chiến dấu bảo vệ hoà bình, trăng là biểu tượng của hoà bình. Hình ảnh đầu súng trăng treo là hình ảnh thơ đẹp và lãng mạn, thể hiện hình ảnh của người lính cách mạng, và qua đó cũng chính là thể hiện tình đồng chí, đồng đội của người lính cách mạng trong chiến đấu gian khổ.

Quả thật, một bài thơ là một xúc cảm thiêng liêng, là một tình yêu rộng lớn, trong cái lớn lao nhất của đời người. Gặp nhau trên cùng một con đường Cách mạng, tình đồng chí như được thắt chặt hơn bằng một sợi dây yêu thương vô hình. 
Bài thơ Đồng chí với ngôn ngữ chân thực, hình ảnh lãng mạn, nụ cười ngạo nghễ của các chiến sĩ đã lay động biết bao trái tim con người. Tình đồng chí ấy có lẽ sẽ sống mãi với quê hương, với Tổ quốc, với thế hệ hôm nay, ngày mai hay mãi mãi về sau.

                                                                                   Người viết:         Hoàng Thị Nghĩa

BÁC VỀ QUÊ HƯƠNG

Bác về yên nghĩ quê hương

Đèo ngang, Đảo yến yêu thương đón người

Mênh mông níu thẳm, biển khơi

Gối đầu lên núi ngắm đồi thông xanh

Chân kê đảo yến mát lành

Bốn mùa vui với biển xanh quê nhà

Một trăm tuổi thọ lẽ ba.

Bôn ba bốn biển sánh tài năm châu.

Điện Biên chấn động địa cầu.

Dấu chân Bấc đến những đâu? Quê nhà.

Theo tay Bác cháu xông pha.

Thắng Pháp, thắng Mỹ nước nhà bình yên.

Quân dân trê khắp ba miền.

Chung tay xây dựng vững bền núi sông.

Bác như một áng mây hồng.

Một tia nắng ấm sưởi lòng toàn dân

Bác như suối nước trong ngần.

Soi chung cho cả toàn dân nước mình.

Bác là một vị cứu tinh.

Xóa đi bóng tối, đón bình minh lên.

Bác về như một ông tiên.

Nằm yên nghĩ, giữ một miền núi cao.

Ngày ngày con cháu thay nhau

Đến thăm viếng Bác cùng câu hứa thầm.

Hứa rằng mong Bác yên tâm.

Chúng con xin sẽ quyết tâm giữ gìn.

Việt Nam đất nước hòa bình.

Tự do, độc lập dân mình ấm no.

                                                                                    Sáng tác: Nguyễn Ngọc Hà

 

TÌNH EM CÔ GÁI HẬU PHƯƠNG

 

Anh về qua phố chiều nay

 Thương đôi mắt biếc còn cay bụi đường

 Anh đi vui với biên cương

 Tình em anh giữ, quê hương vẫn dành.

 Anh về khi mộng còn xanh

 Thăm ngôi trường cũ, mấy hành lang xưa

 Anh về đồn vắng chiều mưa

 Nhớ nhung biết mấy cho vừa yêu thương !

 Tình em cô gái hậu phương

Anh người chiến sĩ biên cương xa nhà

 Tình duyên nồng thắm đôi ta

Cùng anh bảo vệ quê nhà yên vui.

 Hậu phương em chớ bùi ngùi

 Biên cương anh giữ hương mùi tóc em

 Đồn khuya ánh sáng nhá nhem

 Mà nghe thoang thoảng dáng em đợi chờ.

Chiều về biên giới mộng mơ

Rừng xanh che phủ sương mờ giăng qua

Công sự, đồn, trạm là nhà

 Nhớ thương để trong túi ba lô “thiệt” mà !

 
Tình yêu bộ đội Yêu ai em nhớ coi chừng!
Nếu là bộ đội thì đừng giỡn chơi. Lính yêu bạo lắm em ơi!
Một lời đã hứa, trọn đời không thay.
Trinh sát hoạt động liền tay,
Đặc công đột kích cả ngày lẫn đêm,
Mục tiêu tiến chiếm rất êm.
Đồn lũy càng khó, càng bền, càng hăng.
Gặp chướng ngại: Chẳng chùn chân.
Tầm xa pháo dội, tầm gần lê đâm.
Nếu mà tính chuyện trăm năm,
Thì em đừng có âm thầm xa chân.
Nhắc em. Em hãy coi chừng!
Tình yêu của lính cũng từng có câu:
“Yêu em chẳng biết để đâu.
Để trong nòng súng: Lâu lâu…bóp cò!
Rủi mai đui mắt, cụt giò.
Thì em nhớ buổi hẹn hò năm xưa. Yêu ai, em đã chọn chưa?
Chọn anh bộ đội sẽ vừa lòng em!
THƠ TÌNH VỀ NGƯỜI LÍNH
linh
Ngày ấy tôi làm anh bộ đội
Cô nàng nhỏ nhắn dáng xinh tươi
Hàng ngày gặp mặt đi qua ngõ
Bốn mắt nhìn nhau thẹn lắm rồi.
 
Tôi lính nhà quê, lính mới vào
Trộm nhìn lòng dạ cứ nôn nao
Hai tay lúng túng ve tà áo
Đầu xóm thấy nhau lí nhí chào.
 
Gặp lại chiều nay bóng áo hồng
Liếc tôi trao khẽ nụ cười trong
Chia tay em ở tôi ra trận
Bịn rịn tình ta thỏa nỗi lòng
 
Mỏi cánh thư bay đến tận nhà
Hẹn thề em đợi khúc hoan ca
Ngày về đón lính nơi đầu núi
Nỗi nhớ tưng bừng ánh pháo hoa.