CỎ VẪN ĐANG XANH

Tháng Mười Một 1, 2019 9:43 sáng

              Cả ngôi trường dầm mình dưới mưa. Tôi lặng người sau tiếng trống tan trường. Mưa ở đây có phèn mặn như nước giếng, nước ruộng không nhỉ? Tôi mỉm cười với ý nghĩ lần đầu gặp mưa nơi này. Mưa thành viên lăn tròn, rơi. Chiều nay, lũ học trò đến lớp sẽ ướt nhẹp, môi tím, mặt tái nhợt, miệng toét cười…tôi cười. Chiều nay sẽ lại thế cho mà xem. Đã bao ngày mưa, bao mùa mưa đến trường, chúng vẫn thế, vẫn không khô ráo…và vẫn cười.

          Cái ngày tôi về đây cũng vậy, nhoét nhòe mưa, cả mái tóc buộc ngắn cũn cỡn để thách thức, trêu ngươi ướt tẹp nhẹp, bết lại, ôm chặt vào nhau làm lộ rõ khuôn mặt  đầy ương ngạnh, ngoại từng bảo thế. Con đường về trường cũng đầy chỗ ngập úng, ổ gà, ổ voi, nhầy nhụa lớp bùn.

          Bước vào đời với mùa xuân 24 bằng niềm khao khát sống, tấm chân tình và một vẻ khinh khỉnh, 24 mùa xuân đi qua đồng nghĩa với việc tôi đi qua những ngã ba, đi qua những lối rẽ, đi qua những lựa chọn và để rơi hơn lần đầu thương nhớ.

          Lúc bước qua mùa xuân 24 cũng là lúc tôi bắt đầu sự nghiệp cuộc đời. Nơi tôi nhận công tác cách nhà tôi không xa nhưng phải cách trở hai chiếc cầu Quảng Hải.

          Khi đứng trước con sông tha thiết chảy, trước mái đình, trước cổng làng xanh những lũy tre, dòng nhựa sống trong tôi tan chảy, lênh láng, vỡ òa… Sự sống bắt đầu như thế này ư? Tôi phải đi qua con sông mằn mặn, phèn chua nhiều hơn đất để bắt đầu sự nghiệp sao? Tạo dựng cuộc đời ở cái nơi mà người ta kiếm sống bằng cách chôn bốn cọc tre mỏng mảnh với tấm che phơ phất cùng những phận đời đem nhẻm vì phèn chua nước mặn? Chao ơi là sống! Tôi khóc. Cái con bé ngang bướng kiêu kì trong tôi vỡ òa, chạy như điên cuồng, rưng rức trong vũng ngực đau nhói, tê buốt. Tôi thấy mình như đang mộng du, lang thang, thất thểu, sụp đổ và vô phương…

          Nhưng mà, lại là nhưng mà, cái nhưng mà đa đoan, ngoại từng bảo thế, chính cái nhưng mà này sau này đã níu kéo và gắn kết tôi với một cuộc đời, người ta vẫn sống, vẫn tồn tại thế cơ mà. Cái xứ phèn chua nước mặn này đã nuôi lớn bao con người tài hoa. Vậy thì sao tôi lại không được sống? Tôi có là gì đâu? Chỉ là cọng cỏ đang xanh, là giọt sương lạnh, là hạt cát li ti giữa đại ngàn, là con bé 24 mùa xuân chưa tròn suy nghĩ vừa rời giảng đường, khao khát bay nhảy. Chỉ thế thôi. Rồi tất cả sẽ qua, khổ đau, thiếu thốn và cực nhọc. Niềm vui sẽ lại mỉm cười. Mẹ bảo thế và tôi tin thế.

          Tiếp nhận phòng học mới, một phòng học cấp bốn với những cái bàn gỗ, cái bảng lớp và bốn bề trống hoắc. Xung quanh lớp học ngập đầy những vũng nước mỗi khi trời mưa xuống. Trời nắng, nắng xô hết nửa phòng, cả cô lẫn trò đẫm mình trong cái nắng gay gắt của mùa hè oi ả. Tất cả đều trống rỗng, trống rỗng như tâm trạng tôi lúc này. Tôi tưởng như mình cũng đang xiêu xiêu theo chiếc bàn gỗ trong phòng.

Tôi làm quen với mọi người và lớp học. Lũ học trò lam lũ, khét nắng và nặng mùi phèn chua. Nhưng, không biết tự bao giờ, tôi đã yêu chúng. Yêu bởi chúng làm tôi vui, buồn và thương đến nao lòng. Chúng kéo tôi vào những bận rộn lo toan. Chúng làm cho tôi nhận thức rõ được giá trị cuộc sống, tình thương, nghề nghiệp.

          Đã không biết bao nhiêu lần trên miền quê hẻo lánh, là mảnh đất giáp ranh giữa Hà Tĩnh – Quảng Bình, trong những ngày lạnh lẻo bởi gió, bởi đá lèn, ngoại thì thầm bên tôi, bổn phận con người là phải biết thương yêu và tha thứ cho đồng loại, khi còn có nhau hãy biết yêu thương nhau, đường đời nhỏ hẹp lắm con biết không?

          Tháng năm dần trôi theo những mùa phượng cháy. Yêu thương đấy rồi cũng giận hờn đấy. Dần dần, tôi gắn bó đến lạ kì. Tôi quên mất vị phèn chua nước mặn, quên mất sự thiếu thốn vật chất. Mà quên cũng phải, ai đó đã từng nói rằng, ý thức là cái có trước, vật chất là cái có sau, ý thức quyết định sự tồn tại của vật chất. Mà tình thương, sự gần gũi và niềm tin yêu sẽ nuôi lớn ý thức. Và tôi đang nhận nơi đây hàng vạn tấm lòng của học trò, của đồng nghiệp, của dân làng xứ phèn chua…

          Rồi sẽ quen và sẽ quên bằng những giờ lên lớp. Tôi nghĩ thế. Có là gì đâu chút tình riêng tư nhỏ nhoi của tôi với khát vọng chân thành to lớn đang lồ lộ trong những đôi mắt trong veo của lũ học trò… sẽ dần quen thôi. Ngoài kia, đời vẫn đang tuôn chảy. Anh vẫn gần gũi và xa lạ, nồng ấm và lạnh lùng. Con tim tôi chưa đủ tàn nhẫn và không nguôi thổn thức.

          Dòng nước vẫn tha thiết chảy, nhịp đời vẫn không ngừng trôi.

          Cái bản ngã nơi tôi vẫn cắm rúi rượt đuổi thời gian trong nhung nhớ và yêu thương, trong khổ đau và hạnh phúc. Không biết có nơi nào như nơi này không? Thời tiết hai mùa mưa nắng khắc nghiệt đến ghê người. Mùa nắng, nắng đến khô giòn gốc rạ. Những lớp phèn chua trên mặt giếng đống thành từng lớp vàng rộm khiến lũ trẻ da vốn vàng mỡ lại xỉn màu hơn. Mùa mưa, nước trắng xóa cả cánh đồng, lũ học trò đến lớp ướt nhẹp, tím tái, run bần bật. Những khi nước dâng cao, chúng chỉ biết đứng ở góc nhà mà trông về phía trường với ánh mắt vời vợi, xa thẳm, tha thiết… Trông lũ trò mà xót xa, ngậm ngùi, nhiều khi thầm so sánh, học trò thị xã chưa bao giờ thấm vị này đây. Nhưng biết đâu đấy, những tâm hồn lớn thường bắt đầu từ những nơi lắm nắng nhiều mưa và kham khổ. Mẹ cũng từng bảo thế.

          Thời gian vẫn mãi miết theo những mùa mưa nắng, tôi lao vào công việc và tình thương trò với nụ cười ấm áp và niềm tin vững chải của gia đình. Trước cổng trường, phượng bao mùa thay sắc, hương hoa sữa bao lần đổ thơm lừng lựng. Bao thế hệ học trò, bao chuyến đò cập bến, bao sự đổi thay của mái trường. Tất cả, mỗi ngày mỗi tinh tươm, rạng rỡ.

          Gia đình vẫn gần lắm bên tôi. Vẫn nụ cười, ánh mắt yêu thương, “Ngày mai trời lại sáng phải không con?” vâng, ngày mai bình minh lại đến. Mỗi ngày qua đi sẽ đầy thêm ngàn tia hi vọng, triệu niềm mơ ước, vạn vạn niềm tin, sẽ để tuột đằng sau nỗi buồn, sự thiếu thốn, bất hạnh và đớn đau. Ai đó đã nói hộ lòng tôi, cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, thêm một ngày để ta được yêu thương.

          Cứ mỗi mùa tiếng cầm ve xao xác, lũ học trò không còn khét nắng và nặng mùi phèn chua, lại cứ dáo dác: Năm sau cô ở lại nữa không? Năm sau đừng đi cô nhé! Làm sao mà cô ở mãi xứ này được, rồi sẽ lại đi thôi… tôi nghe cay xé sóng mắt. Thương lũ học trò ngô nghê và không nặng mùi phèn chua. Làm sao mà tôi đi được. Trò vẫn đó, tôi vẫn đây. Vẫn còn dang dở những bài giảng, vẫn còn dang dỏ những thâm tình…

          Từng gốc rạ, từng ánh trăng quê, từng giọng nói, tiếng cười sâu nặng ân tình nơi ngôi trường này đã níu bước chân tôi, thức dậy trong tôi những khát vọng chân thành. Tôi sẽ sống và giảng dạy để thực hiện những khát vọng này, sẽ cho mọi người, nhất là bạn bè tôi biết nghề giáo là nghề “giàu” nhất, cái giàu mà giá trị đồng tiền không thể nào mua được. Có lần bố bảo, sinh nghề tử nghiệp, đã mang cái nghiệp vào thân, dẫu còn nghèo và khổ hơn nữa vẫn sẵn sằng chấp nhận, vẫn cố gắng vươn lên. Bây giờ thì tôi đã hiểu.

          Ngày mai trời lại sáng, tôi tin thế, tôi sẽ lại tiếp tục cùng lũ học trò nơi đây băng qua hai mùa mưa nắng, đi qua vị phèn chua của đất. Tôi sẽ sống và hướng về ngày mai với niềm tin mạnh mẽ nơi gia đình.

          Ngoài kia, phượng đang đổi màu, cỏ vẫn đang xanh và dòng sông vẫn tha thiết chảy…

Giáo viên: Nguyễn Thị Thùy Dung